Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Những vòng tròn không lối ra

Người già đi tìm chỗ nương thân – Phần: Những vòng tròn không lối ra Trong lá đơn tôi nộp hôm nay, tôi đã viết rất rõ một điều mà ít người biết. Trước đây, khi còn trẻ, tôi đã từng được đưa vào trại điều dưỡng theo đúng chế độ của thương binh nặng cần sự trợ giúp. Nhưng lúc đó, tuổi còn trẻ. Tôi còn hy vọng vào một cuộc sống bình thường. Chính các cán bộ ngày ấy đã động viên tôi: “Nếu chú lấy vợ, thì chú sẽ có người chăm sóc. Vợ chú sẽ được hưởng chế độ phụ cấp người phục vụ thương binh.” Nghe lời đó, tôi rời trại điều dưỡng. Đi tìm vợ. Đi tìm một mái nhà theo đúng nghĩa đời thường. Nhưng rồi, đi qua nửa đời người, tôi mới hiểu ra một điều rất cay đắng: Có vợ, cũng chưa chắc đã có người chăm sóc đúng nghĩa. Vợ không phải là y tá. Vợ không được học cách chăm sóc một cơ thể đầy thương tích. Vợ không hiểu hết những thiếu thốn rất riêng tư của một người chồng là thương binh nặng. Có những cơn đau, tôi không dám nói. Không phải vì không đau, mà vì sợ vợ buồn. Tôi cắn răng chịu đựng. Chỉ biết nằm, thở, rồi chống người đứng dậy đi vệ sinh. Không nói nhiều. Không than. Tôi nói đến đây để bạn hiểu: một người thương binh đã mất hơn 80% sức khỏe, họ cần gì — thì người từng trải như tôi, hiểu rất rõ. Trong đơn, tôi cũng trình bày tiếp những khó khăn sau khi đã có gia đình. Tôi là người gốc miền Nam. Cha mẹ tôi là người miền Nam tập kết ra Bắc. Tôi sinh ra ở ngoài Bắc, nói tiếng Bắc, sống như người Bắc. Nhưng giấy tờ thì 100% là người miền Nam. Cụ thể là Quảng Nam. Ngày ấy, tôi đi xin nhà. Cán bộ nói: “Muốn có nhà thì phải có hộ khẩu.” Tôi đi xin hộ khẩu. Cán bộ lại nói: “Muốn có hộ khẩu thì phải có nhà.” Chỉ một vòng tròn đó thôi. Mà mấy chục năm trôi qua. Tôi chưa từng được hưởng chế độ nhà ở, đất đai theo chính sách dành cho thương binh nặng. Không phải vì tôi không thuộc diện. Mà vì tôi luôn bị đẩy vào những câu hỏi mà người dân không thể trả lời được. Hỏi xoáy. Đáp xoay. Cuối cùng là… đứng yên. Giống như câu chuyện ngày xưa của tôi: Muốn lấy vợ thì phải có giấy khai sinh. Muốn có giấy khai sinh thì phải có cha mẹ ký. Nhưng cha mẹ tôi… lại không còn trong hoàn cảnh để ký được. Chính những điều tưởng như rất nhỏ đó, đã khiến tôi có một chặng đường muốn lấy vợ mà không thể lấy vợ trong một thời gian rất dài của đời mình. Hôm nay, tôi nhắc lại những chuyện này không phải để trách ai. Mà để ghi lại. Câu chuyện này chưa đến hồi Tết. Kết quả thế nào, chưa ai biết. Theo quy trình, trong 10 ngày tới, sẽ có trả lời. Tôi vẫn tiếp tục chặng đường này. Chậm. Nhưng không dừng. Đêm đã khuya. Tôi tạm dừng câu chuyện ở đây. Mười ngày nữa, khi có tin, tôi sẽ kể tiếp. Còn hồi Tết ra sao — để Tết trả lời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét