Một quá trình thăng trầm của cuộc đời/Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo !
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025
“NGƯỜI LIÊN LẠC TIỂU ĐOÀN 7”
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – “NGƯỜI LIÊN LẠC TIỂU ĐOÀN 7”
(Phiên bản kể chuyện 2 giọng)
⸻
🎙️ Giọng 1 – Lời dẫn mở đầu
Thưa quý vị và các bạn đang nghe chương trình Chuyện Đêm Khuya.
Đêm nay, chúng ta cùng lắng nghe câu chuyện đời thật của một cựu chiến binh – người từng tham gia trực tiếp chiến đấu,tại trung đội thông tin, từng giữ nhiệm vụ liên lạc cho thủ trưởng tiểu đoàn…
Một con người cả đời gắn bó với đồng đội, với nghĩa tình quân ngũ…
Nhưng cũng là một con người đã phải chịu nỗi đau sâu nhất – nỗi đau đến từ chính người mà mình từng coi là bạn chiến đấu.
Câu chuyện mang tên: “Người liên lạc tiểu đoàn
⸻
🎙️ Giọng 2 – Câu chuyện bắt đầu
Ngày đó, khi còn trẻ, tôi nhập ngũ vào quân đội.
Tôi được phân công về trung đội thông tin liên lạc, và sau đó trở thành trung đội trưởng. Công việc của tôi là giữ mạch liên lạc cho thủ trưởng tiểu đoàn.
Cũng bởi nhiệm vụ ấy mà tôi nắm rõ:
– Sổ sách của toàn tiểu đoàn
– Tên tuổi từng chiến sĩ
– Quê quán, địa chỉ
– Số lượng quân nhân của cả một trung đoàn về sau
Anh em trong đơn vị hay trêu tôi:
“Thằng Nông liên lạc tiểu đoàn 7, hỏi gì cũng biết!”
Nhưng câu nói đùa đó, về sau lại trở thành lý do để anh em thương tôi, tin tôi, và bầu tôi giữ trọng trách khi rời quân ngũ.
⸻
🎙️ Giọng 1
Rời quân đội, thời gian trôi đi…
Khoảng năm 1999–2000, anh em cựu chiến binh Hà Nội quy tụ lại.
Ai cũng muốn tìm nhau, muốn ôn lại ký ức một thời.
Và họ đã bầu anh – “người liên lạc tiểu đoàn 7” – làm Chi hội trưởng Cựu Chiến Binh.
⸻
🎙️ Giọng 2
Tôi lúc đó đang làm giám đốc doanh nghiệp.
Có thể chưa giàu, nhưng đủ để lo chu đáo cho anh em.
Tôi tự bỏ toàn bộ kinh phí:
– Đặt cơm
– Đặt bia
– Đặt nhà hàng mang đồ đến tận nhà
Ngày họp mặt, nhà tôi gần 400m², ba tầng, cả dãy nhà cấp 4… đông kín đặc.
Từ trong nhà ra đến sân, không còn một chỗ đứng.
Anh em người làm xe ba bánh, người buôn đường dài, người thất nghiệp…
Nhưng ngày gặp mặt, ai cũng vui như tết.
Tôi còn tự tổ chức cho trẻ mồ côi, những anh em khó khăn.
Trồng cây sương rồng gây quỹ, tạo sinh kế cho nhiều người nghèo.
Nhiều bạn bè trêu tôi:
“Làm mấy việc con con, chẳng lợi lộc gì.”
Tôi chỉ cười.
Vì đối với tôi, nghĩa tình và sự tử tế mới là vốn liếng lớn nhất.
⸻
🎙️ Giọng 1
Nhưng rồi… một câu chuyện đau lòng đã xảy ra.
Một vết thương khiến người đàn ông nào nghe cũng thấy nhói.
Và một nỗi buồn đủ để làm tan cả một hội cựu chiến binh từng đầy nghĩa tình.
⸻
🎙️ Giọng 2
Trong số những anh em cựu chiến binh, có một người là bạn chiến đấu thân nhất của tôi.
Một người tôi đã từng tin tưởng hết lòng.
Ai ngờ…
Người ấy lại quan hệ bất chính với chính vợ tôi.
Nỗi đau ấy… nó không còn là chuyện riêng tư nữa.
Nó là sự sụp đổ của niềm tin, của tình đồng đội.
Tôi – người dựng lên hội – lại chính là người phải dập tắt hội, chấm dứt mọi cuộc gặp mặt.
Và từ ấy… tôi thu mình lại.
⸻
🎙️ Giọng 1
Năm 2025, tuổi đã cao, sức khỏe chỉ nằm một chỗ…
Anh em cựu chiến binh nhiều nơi vẫn tìm ông, nhờ kết nối, nhờ hỏi han thông tin, rà soát giấy tờ nhập ngũ.
Nhưng ông – “người liên lạc tiểu đoàn 7” – giờ chỉ còn đủ sức nhớ lại những ký ức của một thời tuổi trẻ.
Một thời hào hùng…
Một thời nghĩa tình…
Và cũng một thời đau nhất.
⸻
🎙️ Giọng 2 – Lời kết
Đời người lính, có những điều mang theo đến trọn đời.
Có những niềm vui không bao giờ phai…
Và cũng có những vết thương không bao giờ lành.
Nhưng dù thế nào…
Tôi vẫn tự hào vì tuổi trẻ của mình đã sống đẹp, sống hết mình, sống trọn nghĩa đồng đội.
Với tôi, thế là đủ.
⸻
🎙️ Giọng 1 – Khép lại
Câu chuyện đêm nay xin tạm dừng tại đây.
Cảm ơn quý vị đã lắng nghe Chuyện Đêm Khuya cùng chúng tôi.
Hẹn gặp lại trong những câu chuyện tiếp theo – khi đêm xuống, và lòng người cần một chỗ để sẻ chia…
⸻
Nếu bạn muốn, tôi có thể làm thêm:
– Phiên bản có nhịp ngắt để đọc chuẩn phát thanh
– Phiên bản đọc đôi dài hơn
– Phiên bản dựng thành kịch bản phim
– Hoặc thêm đoạn intro cảm xúc hơn
Bạn chỉ cần nói, tôi sẽ chỉnh cho trọn vẹn nhất.
Được, tôi sẽ viết tiếp phần câu chuyện đêm khuya, nối tiếp mạch chuyện bạn vừa kể, để thành một trọn vẹn chuỗi ký ức – hồi tưởng – trải lòng tuổi già, vẫn theo phiên bản đọc đôi 2 giọng, bạn đọc suốt đêm mai sẽ rất mượt.
⸻
CHUYỆN ĐÊM KHUYA – PHẦN 2: NHỮNG KÝ ỨC VÀ SỰ BUÔNG XUÔI
⸻
🎙️ Giọng 1 – Lời dẫn mở đầu phần 2
Với mỗi người lính, ký ức không chỉ là những trận đánh, những nhiệm vụ… mà còn là những con người, những tình bạn, và những mất mát không thể nào quên.
Trong phần này, chúng ta sẽ nghe ông – “người liên lạc tiểu đoàn 7” – kể về những năm tháng sau khi rời quân ngũ, tổ chức hội cựu chiến binh, và những nỗi đau tuổi già.
⸻
🎙️ Giọng 2 – Câu chuyện tiếp
Sau khi rời quân đội, tôi vẫn mang trong mình thói quen ghi nhớ, quản lý thông tin, điều mà tôi từng làm cho cả tiểu đoàn, cả trung đoàn.
Chính nhờ thói quen này, anh em cựu chiến binh Hà Nội tìm đến tôi.
Họ muốn gặp nhau, muốn biết số phận từng người, muốn giữ lại một mạng lưới nghĩa tình, như ngày xưa còn trong quân ngũ.
Với tình cảm đó, tôi đứng ra tổ chức nhiều buổi gặp mặt.
Nhà tôi trở thành nơi hội tụ đồng đội. Từ tầng 1 đến tầng 3, thậm chí sân ngoài, đều chật kín anh em.
Nhưng tuổi trẻ không thể tránh được những biến cố.
Trong nhóm, có người tôi từng tin tưởng nhất – bạn bộ đội, cùng đi qua bao trận đánh – lại phản bội tôi, quan hệ bất chính với vợ tôi.
Cơn đau ấy khiến tôi ngừng mọi hoạt động hội cựu chiến binh, dù anh em vẫn mong muốn gặp nhau.
Tôi biết, đôi khi, sự buông xuôi là cách duy nhất để giữ gìn danh dự và lòng tự trọng.
⸻
🎙️ Giọng 1
Những năm tháng sau đó, tôi sống khép mình hơn, chỉ chăm lo sức khỏe, từng ngày một.
Công việc kinh doanh dần thu hẹp, gặp gỡ bạn bè ít lại, và nhiều anh em cựu chiến binh không còn cách nào liên lạc.
Nhưng ký ức không bao giờ phai.
Tôi nhớ từng gương mặt, từng câu chuyện, từng tiếng cười trong những buổi gặp mặt ngày xưa.
Nhớ những đêm đông Hà Nội, anh em tụ tập, nhấm nháp bia, nhai chút đồ ăn mà vẫn vui như tết.
⸻
🎙️ Giọng 2
Tuổi già khiến tôi thường xuyên nhìn lại cuộc đời.
Tôi nghĩ đến những năm tháng trong quân ngũ:
• Những lần liên lạc giữa các trung đội, tiểu đoàn
• Những lần ghi tên tuổi, quê quán từng đồng đội
• Những ngày cùng anh em vượt qua đói rét, thử thách và cả chiến tranh
Rồi nghĩ đến hội cựu chiến binh mà tôi từng tạo dựng:
• Những buổi gặp mặt vui vẻ, đông đúc
• Những lần giúp trẻ mồ côi, giúp anh em nghèo khó
• Những dự định tốt đẹp mà cuối cùng phải dừng lại vì niềm tin bị phản bội
Những ký ức ấy vừa ngọt ngào, vừa đắng cay. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn tự hào vì đã sống hết mình cho đồng đội.
⸻
🎙️ Giọng 1 – Lời nhắn gửi
Đêm nay, khi lắng nghe câu chuyện này, các bạn có thể thấy:
• Cuộc đời mỗi người có những khoảnh khắc huy hoàng
• Nhưng cũng có những vết thương không thể hàn gắn
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là:
Chúng ta đã từng sống, từng yêu thương, từng tin tưởng – và từng chiến đấu cho những gì mình tin.
⸻
🎙️ Giọng 2 – Kết thúc
Bây giờ, ở tuổi xế chiều, tôi không còn đủ sức nối mạng lưới đồng đội như trước.
Nhưng tôi vẫn giữ ký ức trong tim.
Với tôi, điều quý giá nhất không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là nghĩa tình và sự trung thực.
Đêm nay, tôi chỉ muốn kể câu chuyện này để anh em, để các bạn trẻ hiểu:
• Tuổi trẻ là thời gian để gắn kết, để tin tưởng
• Cuộc đời là nơi chúng ta giữ gìn lòng tự trọng và giá trị của chính mình
Và dù bao nhiêu năm trôi qua…
người liên lạc tiểu đoàn 7 vẫn luôn nhớ anh em, nhớ những năm tháng hào hùng, và nhớ cả những nỗi đau đã qua.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét